Cuộc sống luôn có những áp lực nên không phải lúc nào ta cũng ta cũng đủ vững chãi để làm chủ bản thân, nhất là khi những biến động bất ngở xảy đến. Những lúc như thế, tâm tư ta rối bời, cõi lòng ta hoảng loạn và con tim ta chán chường. Thế rồi ta quyết tâm mình không được sống thế này, cũng có khi phải dằn lòng không được sống thế kia. Nhưng có vẻ như càng dằn lòng thì cuộc sống lại dẫn ta đến những nơi không mong muốn, càng quyết tâm thì dòng đời xô đẩy một cách vô định. Cũng đôi khi xung quanh có biết bao người mà ta cứ thấy lạc lõng, trên hành trình vẫn có những bước chân khác nhưng sao lòng ta cứ bơ vơ. Có lúc ta cũng chẳng muốn ganh đua đời, bon chen với cuộc sống. Nhưng nếu không bon chen, thì ta sẽ không có chỗ đứng trong xã hội; không ganh đua thì người đời lại cho khờ dại, ngu ngơ. Cũng có lúc muốn sống trọn mỗi phút giây hiện tại nhưng sao thời gian cứ cuốn đi. Vì thế, hiện hữu trong cuộc sống ít khi ta xác định được thế nào là hạnh phúc, cứ sống một cuộc đời thả hình bắt bóng, đứng núi này trông núi nọ. Rốt cuộc ta cũng chẳng biết mình sinh ra trong thế gian đển làm gì? Giá trị của cuộc sống nằm ở đâu? Sao vòng sinh tử lại ngắn vậy?

Read More