Trước ly hôn ba ngày, tôi biết con trai 10 tuổi không phải con mình

By 9 tháng ago

Đọc bài: “Phát hiện con trai cả không phải con ruột”, tôi xót xa và đồng cảm với bạn, khóe mắt cay bởi từng ở hoàn cảnh này 10 năm.

Trong câu chuyện của tôi, tôi còn không được như bạn, ê chề lắm, bị động hoàn toàn. Đúng là người đổ vỏ bao giờ cũng biết sự thật sau cùng, im lặng để mọi chuyện trôi qua, vết thương lòng rồi theo thời gian sẽ liền sẹo.

Chúng tôi kết hơn được 10 năm, ly hôn trong vòng sáu tháng thì hoàn tất. Giai đoạn này ám ảnh cả cuộc đời tôi. Ba ngày trước khi ra tòa ly hôn tôi mới biết được sự thật con trai 10 tuổi không phải con đẻ mình. Lúc này con trai đã không ở cùng tôi. Đủ mọi cảm xúc lúc ấy từ tức giận, cay đắng, nhục nhã đến bối rối, khó xử, rồi tôi chấp nhận buông xuôi. Thủ tục ly hôn tại tòa diễn ra trong vòng 10 phút, chủ yếu ký giấy tờ đồng thuận. Đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp con trai cho đến tận ngày hôm nay, thương con trai thật nhiều.

Cũng là những người vợ cũ không biết điều nhưng vợ cũ tôi còn kinh khủng hơn vợ của tác giả, lừa dối chồng và gia đình chồng 10 năm, không hề ân hận hay hối lỗi. Cô ấy chọn ly hôn để giấu kín bí mật trên, bêu xấu chồng để nhận được sự cảm thông của bạn bè và những người quen biết. Chưa làm thủ tục ly hôn với tôi xong đã có con với người khác.

Ba người đàn ông trong cuộc đời của vợ cũ: Người thứ nhất là tôi, người chồng hợp pháp duy nhất của cô ấy, có cưới hỏi đàng hoàng. Người thứ hai là người yêu cũ của cô ấy, là bố của con trai 10 tuổi mà tôi tưởng là con đẻ tôi. Bạn này cũng có gia đình mới với ba mặt con. Người thứ ba là người ở cùng cô ấy tại thời điểm chúng tôi ly hôn. Khi đó, vợ cũ không ở nhà với hai bố con tôi mà “lăng chạ” ở ngoài với người này. Người này giúp sức, tư vấn, thuê luật sư để bằng mọi cách giúp cô ấy ly hôn tôi bằng được.

Kể lại câu chuyện buồn của mình, tôi cũng mong sự bình an đến với bạn. Sau tất cả, xin mượn bài thơ này để kết thúc câu chuyện buồn đã qua:

“Chọn ôn hòa, thân thiện tháng năm qua.
Kệ tiểu nhân cứ nghĩ ta nhu nhược.
Không tựa núi, tựa sông, ta vẫn bước.
Vẫn nhường đường cho cả kẻ vô danh.

Chợt nhận ra, thay đổi, tự thân
Tự sửa tính, quyết không như trước nữa
Tâm hướng thiện, tuệ tự khắc sẽ mở
Sống bao dung đời tự khắc nở hoa.

Tôi hay bạn ai rồi cũng sẽ già
Như bố mẹ, ông bà, tổ tiên vậy
Sớm muộn rồi tất cả về nơi ấy
Đọng lại gì mà mải miết hơn thua”.
(Lã Phong Lâm)

Văn Quyết

Độc giả comment để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc

 

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked*

Share